Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

MỘT THOÁNG BAYON

Trong cuộc lãng du tìm hồn của đá, đã có một ngày, ta khạo khờ, vẫy vùng trong sâu thẳm Bayon. Vắt qua thời gian, nơi tiếng gió hoang khẽ khẽ hát lời bài ca vong quốc, Angkor Thom trầm mặc, u buồn như chưa nỡ chia tay quá khứ vàng son.
Khắc khổ, im lìm, nụ cười đá Bayon khiến những lời giải đáp chưa bao giờ là đủ. Lạnh lùng nhưng từ bi. Âm thầm mà nói nhiều hơn lời lẽ. Đứng trước Bayon, mọi ngôn từ đều trở nên bất lực. Bayon khiến bao người chiêm bái phải đối diện với những đôi mắt hiện hữu và không hiện hữu để cảm nhận nỗi thống khổ của tha nhân.

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

BẺ ĐÔI CÂU THƠ…

Nó cầm chổi dọn nhà. Vệt nắng rớt, vàng óng như mật muộn mằn hắt xuống sàn gạch bông. Như bị thôi miên, nó nghiêng người qua khung cửa sổ ngắm bầu trời. Chiều loang. Hanh hao Hạ, se se Thu, heo lạnh đầu Đông… như một thứ men say nồng nàn rót vào nó những xốn xang. Bâng khuâng, bồi hồi, run rẩy... thi cảm trào dâng. Nó quẳng chiếc chổi, vội vã, cuống cuồng trong cuộc rượt đuổi câu chữ.
Cạnh. Xạch. Tiếng cánh cổng sắt hoen rỉ rít lên. “Một nửa” của đời nó đã về. Mặc. Nó tiếp tục bồng bềnh trên thảo nguyên cảm xúc. Một âm thanh cộc, gằn, khô khốc như hai thanh nứa cọ vào nhau đập vào tai nó: “Lại gieo vần trên đống rác!”.

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

TƯỚNG VÀ BẠN

Nó có thằng bạn Đại tá quân đội, tuy không thật thân, nhưng quan hệ bạn bè tương đối gần gũi. Thằng bạn thường sang chỗ nó “ngồi” Hội đồng. Mỗi lần gặp nhau, hai đứa đều “thì thầm” về những xộc xệch đời, xộc xệch người, xộc xệch xã hội… xem chừng khá tâm phúc. Xen trong các câu chuyện, nó bỗ bã: “Bao giờ mày lên Tướng?”. Thằng bạn khảng khái đáp: “Thôi, mày ơi. Ăn lộc đời thế này là nhiều rồi. Tao không có 2 tỷ”.

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

NGHỀ….

Nó vốn là một con bé mơ mộng. Trong cái đầu bé nhỏ của nó luôn chật cứng những ước mơ. Nó từng tưởng tượng ra mình là một họa sĩ, múa cây bút lông sai khiến màu sắc, vẽ nên những dòng sông nhiệm màu, những rực rỡ nắng gió thảo nguyên, những hư ảo cỏ hoa vời vợi…
Nó đã từng mơ trở thành nghệ sĩ vĩ cầm thả rơi từng giọt nhạc, gieo những vần thơ không lời, cung trầm, cung bổng đầy vơi.

VIẾT NGẮN

Ngắn I
Nhà nghèo chơi hoang. Ầm ì chừng vài phút. Loang loáng, sang sáng. Thế là 30 tỷ bay vù lên trời. Tiền thuế đấy. Đắng nghét mồ hôi, nước mắt.
Đồng hồ nợ công bình thản tích tắc. Lưng mỗi người dân còng thêm. Oằn xuống vì nợ. Nợ tiền, nợ bạc đã khó trả. Nợ tương lai, nợ lương tri biết trả sao đây?